Cảm nhận
Trở lại Bò Buôi
Lê Hồng Quang
Trở lại Bò Buôi sau gần một năm, kể từ lần cắm
trại 30/4 năm ngoái, Bò Buôi vẫn lãng mạn đáng yêu như ngày nào…
12 người trên 3 chiếc xe 4x4 tiến vào Bò Buôi trong làn sương mù
dày đặc đến mức tạo thành mưa. Đường vào rất xấu, leo lên leo
xuống giữa nhiều hố bùn và đá lổn nhổn, len lỏi giữa các tảng đá
lớn, nên trẻ em phụ nữ đều phải xuống xe đi bộ vào.
Cả 3 xe đều vào được tận bản lúc 4h chiều, dù khá khó khăn.Cả
bản người Thái vắng vẻ không một bóng người, bây giờ không phải
là lúc canh tác nên không ai lên Bò Buôi cả. Hai anh dân bản
chắc là người Mông gặp trên đường vào khuyến cáo nên đem xe ra
ngay, vì nếu mưa phùn thế này cả đêm thì ngày mai không thể lái
xe ra, phải đợi đến khi đường khô lại, có khi phải đợi cả tuần!
Đấy là họ nói về xe tải gầm cao chở ngô đấy nhé, mấy xe 4x4 này
thì chắc còn khó khăn hơn. Nhưng cả nhóm quyết liều để xe qua
đêm trong bản, cũng một phần do lười nữa…
Chuẩn bị cho bữa tối nào! Chú Tịnh, Kiên, và Michel ra giếng lấy
nước để Quang rửa bát đũa đã mốc meo sau nhiều ngày không sử
dụng đến…

Xiêm và Tin đi hái rau cải về rửa chuẩn bị luộc… trong khi Đức
và Phong, lần đầu lên đây, đang ngất ngây chụp ảnh ruộng hoa cải
trước nhà và khu vườn mận đang nở hoa.


Trong nhà, Diệp và Thắng nổi lửa nướng sườn, trong lúc vợ chồng
chú Tính dọn đống bí ngô thối chảy nước, chất đầy trên 2 tấm
phản gỗ…

Bữa tối rất ngon, sườn nướng, cơm, rượu, đặc biệt nhất là món
nậm pịa. Bữa tối này vắng Michel và em sinh viên đi cùng Michel,
em này quá hoảng lọan khi thấy cảnh bản làng hoang vắng heo hút
trong sương mù, nhất quyết đòi về ngay, nên Michel phải đưa ra
ngoài đường quốc lộ rồi vẫy xe tải về Hanoi.

Đêm, vẫn mưa phùn. Thắng đốt một đống lửa trong nhà chú Tuất,
khói um cay xè mắt! Cả lũ lôi tấm trải sàn ra lót trên 2 phản
rồi chui vào túi ngủ. Chú Tịnh rất chu đáo đem cả võng xếp theo,
nhưng cuối cùng chú lại chui vào xe ngủ, dành võng cho Kiên.

Sáng hôm sau, trời vẫn mù sương, tầm nhìn dưới 10m. Sau bữa sáng
ngoài hiên đã phải nghĩ ngay tới việc đem 3 xe ra.

Chú Tính, Phong, Quang và Thắng đi bộ theo con đường bên phải để
xem có ra nổi không, rồi vòng lại con đường bên trái. Suốt đêm
trời mưa phùn nên các con đường trơn trượt hôm qua đều sũng nước,
thật đáng lo ngại. Cả nhóm quyết định là nên đem xe ra ngay, vẫn
theo đường cũ bên trái.
Quang lái xe Land Rover dẫn đầu, mới lên đọan dốc đầu tiên không
dốc lắm đã bị trượt ra khỏi đường. Xe lạng xuống ruộng ngô,
patinê không thể nhích lên. Mọi người phải quay lại bản lấy gỗ
để chèn.

Trong lúc chờ đợi, chú Tịnh lái xe Daihaisu Terios số tự động
tiến lên trước, có Đức và Quang đứng sau đẩy xe, vì không đẩy
thì xe này cũng không nhích được. Nhưng đến đọan dốc đá đầu tiên
thì xe này cũng chịu thua. Chú Tịnh đành lùi lại, rồi quyết định
đưa xe sang con đường bên phải.

Đem gỗ ra chèn không ăn thua, xe Land Rover càng lùi sâu vào
ruộng ngô.

Mọi người đành phải đẩy xe, và Quang cũng lái được xe ra theo
đường bên phải, ngay sau xe chú Tịnh. Đường lên dốc trơn khủng
khiếp và cảm giác đuôi xe bị văng sang một bên thật đáng sợ,
cũng may là 2 bên lề đường đều là ruộng ngô chứ không phải vực
sâu, nên mới dám liều…
Huy lái xe Toyota Prado ra sau cùng, siêu xe cũng trượt sang
phải sang trái như hình sin, tạo nên nhưng vệt như thế này đây…

Cuối cùng cả 3 xe cũng đã ra đến bên ngoài. Chú Tịnh được công
nhận là tay lái chắc nhất trong ngày!

Chuyến đi này do thời tiết không thuận lắm, sương mù nhiều, nên
có ít họat động ngoài trời. Nhưng cả nhóm vẫn có một chuyến đi
rất lý thú, nhất là trẻ em thì quá vui luôn! Tin phát biểu là
vẫn chưa OK hoàn toàn vì vẫn chưa được ngủ lều, dù có đem theo
lều. Nhưng mà mưa lạnh thế thì ngủ lều sau được…Hẹn 2 tháng nữa
khi trời ấm lên nhé!